VN EN

Thời trang SIÊU THỰC (SURREALISM)

Thứ Hai, 05/7/2021, 04:08 | Bình luận (0)
Thông thường, nghệ thuật siêu thực sử dụng các mô típ của các chủ thể dễ nhận biết - chẳng hạn như động vật, giải phẫu người,…
Từ năm 1924, phong trào siêu thực/ Surrealism Movement đã liên kết nghệ thuật, triết học và văn học trong việc xử lý các ý tưởng của tâm trí, vô thức, ranh giới giữa thực tế và trí tưởng tượng, và phi lý trí. Thông thường, nghệ thuật siêu thực sử dụng các mô típ của các chủ thể dễ nhận biết - chẳng hạn như động vật, giải phẫu người, dụng cụ và hình dạng - để thể hiện trạng thái như mơ của tác phẩm. Sự kỳ lạ kỳ lạ phân loại nghệ thuật siêu thực chính là chất lượng, không có gì đáng ngạc nhiên, đã thu hút các nhà thiết kế thời trang bắt đầu khám phá phong trào này ngay từ những năm 1930.

Những cách tiếp cận siêu thực đối với thời trang vẫn tiếp tục cho đến ngày nay với những nhân vật rực rỡ như Leigh Bowery, Isabella Blow, Björk và Lady Gaga. Chúng cũng có thể được tìm thấy trên khắp các sàn diễn thời trang đương đại như được thể hiện bởi các nhà thiết kế Gareth Pugh, Philip Treacy, Viktor & Rolf, Comme des Garçons và nhiều nhà thiết kế khác.

201111497_2882617648653518_6587672727697227261_n

Trong khi những người theo chủ nghĩa Siêu thực chiếm lĩnh một lĩnh vực được giải phóng kỳ diệu nằm ngoài bất kỳ quy ước nghệ thuật nào trước đây, thì những người theo chủ nghĩa nữ quyền từ đó đã chỉ trích sự khăng khăng rằng Chủ nghĩa siêu thực đại diện cho sự tự do hoàn toàn của nghệ thuật. Nhận xét của André Breton – Founder of Surrealism, "vấn đề phụ nữ là vấn đề kỳ diệu và đáng lo ngại nhất trên thế giới", là một minh họa rõ ràng cho sự phân biệt giới tính tiềm ẩn của phong trào. Làm thế nào phong trào có thể được xem như một hình thức giải phóng văn hóa khi quyền lực của nó chủ yếu dành cho nam giới dị tính? Khi phong trào nghệ thuật bị lên án vì cái nhìn lệch lạc và các giá trị gia trưởng, nên mối quan hệ của thời trang với Chủ nghĩa siêu thực sau sẽ được đặt ra nghi vấn.

201559179_2882618691986747_620159925954457496_n

Elsa Schiaparelli, Có thể là nhà thiết kế nổi tiếng nhất gắn liền với chủ nghĩa siêu thực, đã bắt tay vào vô số hợp tác sáng tạo với các nghệ sĩ theo trường phái siêu thực; cụ thể là “Váy Tôm Hùm – The Lobster Dress ” và “Mũ giày/ Shoe Fat Dress” được thiết kế bởi Salvador Dali, và một loạt sản phẩm may thêu của nhà thơ và họa sĩ người Pháp Jean Cocteau. Mặc dù thiếu sự công nhận đối với tác phẩm của Schiaparelli trong lĩnh vực mỹ thuật lúc khởi điểm, các thiết kế của cô đã tạo ra một tác động lâu dài đối với cả thế giới nghệ thuật và thời trang. Tương tự như vậy, “Tears Dress” năm 1938 của Schiaparelli sử dụng họa tiết để ám chỉ rằng các phần của chiếc váy dạ hội đã bị xé ra như giấy dán tường, tiết lộ sự biến đổi của màu ‘Shocking Pink’ của nhà thiết kế bên dưới. (Và sự đổi mới - táo bạo của Schiaparelli 2021 do Daniel Roseberry đã tạo ra một phiên bản, nguyên bản mới trong mùa thời trang cao cấp Haute Couture 21 vừa qua)

Ngoài ra, trong lịch sử, các nhà thiết kế đã sử dụng các vật liệu mới, chẳng hạn như tóc người - và các kỹ thuật xây dựng độc đáo để tạo thêm yếu tố bất ngờ. Bộ sưu tập Xuân / Hè 2009 của Maison Margiela nổi tiếng sử dụng tóc giả làm trang phục mặc ngoài, trong khi bộ sưu tập Couture Thu / Đông 2006 của Jean Paul Gaultier biến tóc người thành mũ trang trí trên đầu người mẫu. Ngoài ra, trong bộ sưu tập thời trang cao cấp năm 2003 nói trên của nhà thiết kế, Gaultier đã sáng tạo lại “Skeleton Dress- thiết kế mang tính biểu tượng của Schiaparelli’’ bằng cách sử dụng vải nhẹ, trong suốt thắt nút để trông giống như một chiếc lồng ngực.

Tuy nhiên, một yếu tố quan trọng khác của thời trang siêu thực là sự kết hợp của các mặt đối lập, trong thời trang đó, về bản chất, được hòa hợp với việc phân tích các mã nhị phân do khả năng bẩm sinh của nó trong việc kết hợp da và vải. Thực tế và tưởng tượng, tự nhiên và phi tự nhiên, bên trong và bên ngoài, cũng như nam tính và nữ tính đều là sự phân đôi mà các nhà thiết kế khám phá trong tác phẩm của họ tạo nên tính siêu thực và truyền đạt ngôn ngữ và ý đồ của việc nghiên cứu hay tạo ngôn ngữ cá nhân ( creating own voice ).

Trong khi nghệ thuật siêu thực thường mang cách thay đổi dựa vóc dáng phụ nữ, thời trang siêu thực có xu hướng phá vỡ sự phân biệt giới tính bằng cách kết hợp lý tưởng “nam tính” và “nữ tính” để tạo ra một kết quả hoàn toàn độc đáo. Trong thiết kế sáng tạo, khi cảm nhận được cấu trúc cơ thể của giới tính, sự phá vỡ không biên giới được tạo ra vượt giới hạn trong các thiết kế của Thierry Mugler từ 1997 , hoặc sự biến thể cấu trúc trong các thiết kế của Commes des Garcon. Hay tính phân đôi – dichotomy hay có thể hiểu là phi giới tính – genderless trong các bộ sưu tập quần áo nam và nữ của mình, bộ sưu tập này thường có các mẫu áo và váy thể thao nam và các mẫu nữ mặc quần dài và tuxedo.

203655391_2882619355320014_2617297635102457530_n

McQueen đã từng bị hiểu sai một cách điên cuồng. Khi giới thiệu cho khán giả những hình ảnh không thoải mái, anh ấy không biến phụ nữ thành đối tượng đàn áp mà là buộc chúng tôi phải đối mặt với những vấn đề được che đậy và che giấu trước công chúng. Lấy phong trào nghệ thuật làm bàn đạp cho thiết kế là một điều. Nhưng lại khác là cắt bỏ một nền thẩm mỹ được củng cố bởi các hệ tư tưởng gây tranh cãi từ gần một thế kỷ trước và ghép nó, không có sự thích ứng, vào thời trang ngày nay. Ở đây, các thông điệp về trao quyền cho phụ nữ của McQueen đã bị mất trong bản dịch và ngôn ngữ hình ảnh lấy cảm hứng từ Bellmer của anh ấy không phù hợp với mong muốn bình đẳng giới của chúng tôi khi chúng tôi bắt tay vào một thiên niên kỷ mới.

200640427_2882618415320108_3525422152785524406_n


Và rồi vào những năm 2010s, Thom Browne lại một/ nhiều lần mang những buổi trình diễn lạ mắt với những người mẫu bước lên sàn catwalk trong im lặng, cánh tay bị trói và bất động bởi những sáng tạo của anh ấy. Thay vì khó chịu, có thể thấy tiếng vọng của các hình tượng phụ nữ của Dali trong các thiết kế của Browne. Khi môi của họ được khâu lại hoặc che giấu hoàn toàn bằng mặt nạ, quần áo được buộc chặt đến mức Robin Givhan của Washington Post nói, "các người mẫu trông như thể họ bị bắt làm con tin." Đó là một bộ sưu tập có nhiều vấn đề. Trở thành tù nhân trong trang phục của riêng một người, không có giọng nói để nói cảm giác giống như quay trở lại thời kỳ trước Victoria ( Pre-Victorian Period ) khi những người phụ nữ mặc áo nịt ngực bị trói chặt chỉ để nhìn đẹp chứ không được nói và được nghe thấy.

202062382_2882617115320238_4872244442197470960_n

Mặt Phẳng - Flatness đóng một vai trò quan trọng trong việc xây dựng phong cách thời trang siêu thực, “Chiếc váy bay” năm 1994 của Issey Miyake là một ví dụ kinh điển. Chiếc váy sử dụng khéo léo các nếp gấp và phom dáng tròn cho phép nó trở nên phẳng phiu khi không mặc; chiếc váy giống với cả những chiếc đèn lồng bằng giấy, một biểu tượng lâu đời của cộng đồng và lễ kỷ niệm, và đĩa bay, gắn liền với chủ nghĩa vị lai "thời đại không gian".

202046609_2882621595319790_6970921472011668450_n

Mặt khác, thời trang Siêu thực được xem là những thiết kế mang tính trang trí, trong đó đôi khi đồ trang trí được sử dụng để truyền đạt các họa tiết và chủ đề cụ thể được tìm thấy trong việc cảm nhận nghệ thuật siêu thực như một nghệ thuật sắp đặt trong thời trang cao cấp.
Và chắc chắn không thể thiếu và kém phần quan trọng là những thiết kế mang tính gợi dục, khiêu dâm ( Erotic Design, Motif Design, Illusion Design ) hay lột tả những sự kiện cột mốc như của nhà mốt Vivienne Westwood. Vivienne Westwood thường đánh lừa ánh nhìn của nam giới bằng cách gợi dục cơ thể phụ nữ, chẳng hạn như qua chiếc áo phông được thiết kế vào năm 1977 cũng như chiếc váy Xuân / Hè 2017, cả hai đều có họa tiết vẽ ngực, về bản chất là đẩy lùi sự phản đối của nghệ thuật siêu thực về cơ thể phụ nữ và lấy lại hình ảnh cho phụ nữ. Thom Browne đã khám phá những câu hỏi tương tự trong mùa Thu / Đông 2018, cũng như Jean Paul Gaultier, người đã thiết kế thời trang cao cấp tập trung vào núm vú, rốn và lông mu của phụ nữ. Alexander McQueen đã có một cách tiếp cận mạo hiểm hơn vào năm 1998, hợp tác với Shaun Leane trên một chiếc áo nịt ngực giống với chiếc váy hình xương của Schiaparelli. Việc sử dụng áo nịt ngực, từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự đàn áp phụ nữ, vì bộ xương của nó phù hợp với những kẻ phá hoại tương tự trong khi thu hút sự chú ý đến những kỳ vọng không thực tế của thời trang đối với phụ nữ.

Do we think Surrealism is Avant Garde or Couture ? and why the appreciation of Elsa Schiaparelli to Alexander McQueen are the Surrealism’s dreamlike and theatrical aesthetic has been a continual source of inspiration for fashion designers throughout the century.
Chủ nghĩa siêu thực là Avant Garde hay Couture? và tại sao chúng ta đánh giá cao sáng tạo Elsa Schiaparelli đối với Alexander McQueen là thẩm mỹ như những giấc mơ và sân khấu. Chủ nghĩa siêu thực đã là nguồn cảm hứng liên tục cho các nhà thiết kế thời trang trong suốt thế kỷ

What about the rest of us, and the new surrealism ? 
Còn phần còn lại của chúng ta, và chủ nghĩa siêu thực mới thì sao?
Thời trang là tạo ngôn ngữ, là cách thể hiện nhưng để được gọi thiết kế thời trang ( có thể VFA hơi cổ điển ) đó là tạo ra tiếng nói, một tiếng nói mới và thời trang của thế giới đang thay đổi Thời trang trong nước vẫn ... dù cho rất nhiều thành công đang có, bao nhiêu chậm lại để bước đi hay đang cố tạo ra hype cho ngôn ngữ mình muốn tôn thời.
Hiện nay có rất nhiều bạn đang đẩy mình thành những nghệ sỹ khi chưa trải nghiệm, thực nghiệm và nghiên cứu đủ để kể câu chuyện.
Và các bộ sưu tập tốt nghiệp, hay cảm hứng nhất thời đều thiếu ý sau:
Thời Trang có siêu thực, vẫn cần tính văn minh và văn hóa ?

Tin liên quan
Các khóa học liên quan
Khóa học Tư Duy Thiết Kế
6,000,000đ
Khoá học 7 Môn Học Khai Phóng - Liberal Arts
6,000,000đ
Khoá học Sáng Tạo Thời Trang
6,000,000đ
Bình luận
0 bình luận