VN EN

Đô thị cảm hứng và tiến trình quy hoạch

Thứ Hai, 22/11/2021, 11:14 | Bình luận (0)
Tại sao vấn đề về đô thị và quy hoạch lại liên quan tới thời trang? Tại sao nó cần thiết cho sự phát triển của công nghiệp thời trang VN/

Các bạn nghĩ rằng đang nghĩ mình bị lệch đề không. Tại sao vấn đề về đô thị và quy hoạch lại liên quan tới thời trang? Tại sao nó lại là thứ cần thiết cho sự phát triển của nền công nghiệp thời trang Việt Nam trong thời điểm tương lai?
"Không gian" - "Cảm hứng" - "Trình diễn" - "Kiến thiết".
Con người luôn luôn có tính "Nghệ thuật" nào đó trong bản năng. Bằng một cách nào đó, chúng ta sẽ thể hiện sự "Thường thức nghệ thuật" theo nhiều cách truyền tải khác nhau. Đó có thể là âm nhạc, đó có thể là nhảy múa (Ví dụ trong phòng tắm, phòng ở), đó có thể là chữ viết, đó có thể là giọng nói. Và tất cả điều trên đều cần có một thứ gọi là "Không gian". Không gian là 1 thứ vừa hữu hình vừa tượng hình, nôm na đó là những gì bao quanh - xung quanh 1 cá thể hay 1 tập thể sống cụ thể (Ở đây là con người). Hữu hình là đồ vật, cây cối còn tượng hình là không khí, là tinh thần, là vibe/aethestic (nếu gọi sang mồm là như thế). Không gian đóng 1 vai trò quan trọng trong cuộc sống tinh thần của con người, đó là lí do vì sao chúng ta có ngành kiến trúc và thiết kế nội thất, ngành quy hoạch đô thị, quy hoạch thành phố. Có thể trong 1 khoảng không gian giống nhau nhưng cách thể hiện khác nhau thì mang tới những "Tinh thần nghệ thuật" khác nhau.
Do đó, không gian là một nơi để "Trình diễn", để "Sáng tạo", "Kiến thiết" và "Thể hiện" tinh thần nghệ thuật - tinh thần sáng tạo của con người, của thiên nhiên. Việc không gian mang đậm "tinh thần nghệ thuật" và "tinh thần sáng tạo" của 1 người nào đó có thể trở thành "Niềm cảm hứng" cho những người đi vào trong cùng khoảng không gian. Đó là "Không gian tạo nên cảm hứng". Để diễn giải cho điều này mình sẽ lấy ví dụ của những bảo tàng nghệ thuật, những khu triển lãm FineArt, Competorary art, tranh ảnh.. Tại sao những "không gian nghệ thuật" kia luôn luôn xuất hiện và luôn luôn có. Ngoài việc trưng bày các tác phẩm của tác giả thì nó còn là nguồn cảm hứng cho thế hệ kế cận, thế hệ đương thời để ứng dụng và tiếp tục di sản nghệ thuật của loài người.

🕍 KHÔNG GIAN "THỜI TRANG" THÌ SAO ?

251033168_2990849707830311_6963223241496704949_n
Đến đây các bạn cũng có thể liệt kê các "Không gian thời trang" như là các fashion runway, các fashion week, các fashion events.. nhưng đó là các không gian không phổ biến và theo mùa. Do đó tầm ảnh hưởng và "Gây cảm hứng" của các không gian này là không lớn. "Không gian thời trang" mà Việt Nam chúng ta thiếu đó chính là "Không gian công cộng".
Và đây nó sẽ dẫn tới cụm từ "Đô thị cảm hứng" và "Tiến trình quy hoạch" như tiêu đề phía trên.
Thời trang đường phố Việt Nam hay thời trang thường nhật của người Việt đang bị thiếu "Không gian công cộng" để "Trình diễn" - "Kiến thiết" và tạo "Cảm hứng". Nghĩa là sao?
Do cách người Việt sử dụng các phương tiện cá nhân, cách chúng ta đang sử dụng phương tiện công cộng và cách mà quy hoạch đường phố đô thị tại thành phố đang không ủng hộ cho "Không gian công cộng" này.
Chúng ta đang sử dụng phương tiện giao thông cá nhiên - ở đây chủ yếu là xe máy (Họa hoằn lắm mới có đại gia sử dụng xe hơi). Với xe máy là công cụ di chuyển chủ yếu, nên thời trang mà chúng ta mang ra ngoài đường hay phổ biến nơi công cộng là ở dáng ngồi. Mà tất nhiên dáng ngồi không phải là dáng thể hiện tốt nhất thời trang. Chưa kể khi ngồi thì dễ dàng lộ nhiều khuyết điểm từ trang phục cho đến cơ thể. Cơ thể thì đó là khi ngồi thì dễ bị lưng gù, bụng lộ ngấn, đội mũ bảo hiểm che mất phần tóc và mất mặt - đó là chưa kể các chị em hay mặc váy chống nắng thì càng khỏi thấy thời trang thời trủng gì hết. Quần áo thì khi ngồi trên yên xe máy sẽ bị nếp nhăn, gập nếp - hay trường hợp mà mình đã kể cho các bạn rằng với những quần tây, trouser/chicano/jean etc thì chỉ cần ngồi là nó kéo ống quần lên khá cao và "vô tình" phá đi tỉ lệ canh đo so với lúc bạn đứng. (Bạn nào mà có cổ chân thô, bắp chân to thì thôi coi như xong). Nói chung là quần áo thường được thiết kế đẹp nhất khi con người ở dáng đứng thẳng và bước đi - đó là lí do các bạn thấy runways hay fashion lookbook đều ở tư thế đó (Ngồi, khom rất hạn chế - cả sketchs cũng vậy).
Khi mà sử dụng các phương tiện giao thông cá nhân thì rõ ràng là chúng ta bước ra ngoài đường là đã có chủ đích đến cụ thể. Và điểm đến thì lại là một nơi đa phần là ngồi theo tập tính của người Việt Nam (Nhà hàng, coffee shop, tiệm sách, chỗ làm việc..) và là không gian kín - tập trung 1 chỗ cho nên việc "Không gian mở" để có thể "Trình diễn - Kiến thiết - Tạo cảm hứng" vô cùng bị hạn chế. Lâu dần, không gian này không có thể tạo ra được một động lực nghệ thuật nhiều cho những người xung quanh - ít nhất là về mặt thời trang.
Cùng lắm ở Sài Gòn hay Hà Nội chỉ có mỗi phố đi bộ và những con đường kế cận thì chúng ta mới có thể sải bước đi được. Nhưng hạn chế về mặt bối cảnh (Cây cối, dây điện lộ thiên..) và bị trùng lặp nhiều không thể tạo ra được một nguồn cảm hứng lâu dài được.

🕍 ĐÚNG VẬY - MÌNH ĐANG ĐỀ CẬP TỚI "ĐƯỜNG ĐI BỘ VÀ CÁCH ĐI BỘ" CỦA VIỆT NAM
248027380_2990849804496968_5107285962109186022_n
(Trong việc tạo ra Không gian đô thị mới để tạo ra việc trình diễn - kiến thiết và cảm hứng).
Người Việt không có không gian đi bộ ngoài trời nhiều, người Việt không sử dụng và không có cơ hội để làm điều đó vì các phương tiện giao thông công cộng của đất nước chưa phát triển mạnh và chuyên nghiệp (Cùng lắm chúng ta mới chỉ có xe bus). Hè phố Việt Nam quá nhỏ và bị lấn chiếm quá nhiều nên người ta cũng ngại đi bộ để đỡ phiền hà và bảo toàn an ninh cho bản thân. Nhưng đó là hệ quả của việc quy hoạch chưa quy củ và chưa văn minh đến từ cả hai phía cũng như việc Việt Nam vẫn đang trong thời kì phát triển.
Để lấy ví dụ rõ ràng nhất đó chính là các sự kiện Fashion Week tại Việt Nam. Ở những tuần lễ thời trang này thì 1 là chỉ xoay quanh những nơi có hè đủ để cho việc đi lại nhiều người (Bitexco, Nhà Hát Lớn, Phố đi bộ..) 2 là khi nhìn vào hình ảnh thì các bạn thấy lề đường của chúng ta không đủ sức để những người tham dự trình diễn và hình ảnh thu được có background không đủ "mượt" để tạo cảm hứng. Nhìn sang tuần lễ thời trang của tứ trụ Paris, New York, Milan và London (dù biết hơi khập khiễng) hay các nước trong khu vực châu Á như Tokyo (Nhật Bản), Seoul (Hàn Quốc) thì rõ ràng không gian đi bộ khá rộng rãi và bối cảnh xung quanh cũng được thiết kế cho việc trình diễn phù hợp.
Hãy lấy hai địa điểm cụ thể cho việc "Đi bộ" tạo cảm hứng và mô hình trình diễn cho thời trang đường phố. Chúng ta hãy nhắc tới hai khu phố nổi tiếng sầm uất và là cái nôi của nhiều subculture của Nhật Bản đó là Shibuya và Harajuku. Di chuyển trong cả Shibuya và Harajuku gần như hoàn toàn là đi bộ.
Khi đi bộ thì con người sẽ ở dáng đứng, dáng di chuyển - tư thế đẹp nhất để trình diễn thời trang cá nhân. Và lúc đó, khán giả của họ chính là "Những người đi bộ xung quanh" - đó là "ảnh hưởng" và "Cảm hứng". Một show diễn thời trang thì cần có khán giả thì mới có động lực.
Khi đi bộ, con người rõ ràng sẽ đi với tốc độ để "thường thức nghệ thuật" không gian xung quanh (Nhà cửa, kiến trúc, thời trang, màu sắc..) một cách rõ ràng và tỉ mỉ hơn. Khi đi xe máy, oto thì bạn chỉ có cắm mặt về phía trước và với vận tốc đó thì chẳng thể nào nghía được thứ gì rõ ràng mà chỉ lướt qua mà thôi.
Khi đi bộ, sự kết nối giữa "Con người" và "Con người" sẽ mật thiết hơn và tạo ra các đường Link trong sự đồng điệu về thời trang, về âm nhạc, về văn hóa...để tạo thành 1 cộng đồng - là bước đầu tiên để tạo thành làn sóng. Harajuku hay Shibuya không đơn thuần là 1 thành phố nữa mà là 1 "thực thể sống" khi mỗi con người, mỗi con phố trong đó là tế bào để tạo nên DNA của hai khu phố này. Không cần phải nói thì nói tới Harajuku fashion thì bạn nào cũng biết mà phải không. Đó là sự thành công của viêc có "Không gian kiến thiết - Không gian thời trang".

🕍 SÀI GÒN
255652101_2990849724496976_6157321173272399874_n
Vì hiện tại mình đang sinh sống và làm việc tại Sài Gòn. Dù rất yêu Sài Gòn nhưng cách quy hoạch và xây dựng đô thị tại thời điểm hiện tại không tạo ra được bất kì 1 "Không gian thời trang" nào vừa đủ cả. Ngoại trừ mấy công viên cỡ lớn như Gia Định, Tao đàn, Thảo Cầm Viên... hay kiểu như Hồ Con Rùa, Phố đi bộ - người dân Sài Gòn có mấy điểm đến để được "trình diễn" suy nghĩ, âm nhạc hay thời trang họ mong muốn. Giới trẻ thì đi đâu - mấy tiệm cà phê, Starbucks/Phúc Long và tụm năm tụm ba thì không thể nào có đủ Không Gian "Cảm Hứng - Học hỏi" được.
Nhưng tương lai không mù mịt như thế, khi hệ thống Metro phát triển và các đường tàu điện ngầm đưa vào sử dụng đi kèm chuyên nghiệp hóa dần xe bus nội thành. Người dân sẽ sử dụng các phương tiện công cộng để di chuyển và lúc đó - họ bắt buộc phải đi bộ giữa các trạm và đích đến (Trường học, công sở, trung tâm mua sắm..). Nghĩa là "Không gian Trình diễn" đã xuất hiện và các subway, đường hầm, tàu, người đi lại sẽ là "Không gian Cảm hứng" cho nhiều nền văn hóa phụ khác nữa (Đó là Street Perform Art, Graffiti, Street fashion...)
Metro hoàn thành không có nghĩa chỉ đơn thuần là 1 -2 tuyến tàu điện ngầm mà nó sẽ mở ra 1 thời kì mới về "Văn hóa" và "Không gian" dành cho giới trẻ ở thì tương lai. Đây là 1 điều thực sự đáng mong đợi cũng như các lộ trình xây dựng, quy hoạch mới để biến Sài Gòn thành 1 "Thực thể sống màu sắc, trẻ trung và hiện đại hơn" như Harakuku và Shibuya. Dẫu biết rằng sẽ có nhiều điểm bất cập đi kèm nhưng đây là hơi thở chung và là nguồn cảm hứng vô cùng lớn mà chúng ta đã từng xem trên các ấn phẩm tạp chí, thời trang và âm nhạc.
Credit: Trí Minh Lê
Tin liên quan
Các khóa học liên quan
Khóa học Tư Duy Thiết Kế
6,000,000đ
Khoá học 7 Môn Học Khai Phóng - Liberal Arts
6,000,000đ
Khoá học Sáng Tạo Thời Trang
6,000,000đ
Bình luận
0 bình luận